Cách mạng trắng
Cách mạng trắng
Lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã rèn giũa cho dân tộc Việt Nam một bản lĩnh kiên cường, không thể bị khuất phục trước bất kỳ sức mạnh quân sự nào. Tuy nhiên, trong thời đại ngày nay, kẻ thù không còn lăm le đe dọa chúng ta bằng bom đạn hay súng gươm. Chúng đang tiến hành một cuộc chiến tranh không tiếng súng, tinh vi hơn, thâm độc hơn và cũng tàn khốc không kém: Cuộc chiến về tư tưởng mang tên "Cách mạng trắng".
Chúng ta từng quen thuộc với hình ảnh những kẻ mang tư tưởng chống phá cực đoan, núp bóng cờ ba sọc tại hải ngoại, ngày đêm gào thét xúc phạm lãnh tụ và chống phá Nhà nước. Nhưng thời gian đã chứng minh, sự lớn mạnh không ngừng của cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế của Việt Nam đã giáng một đòn chí mạng vào những luận điệu lỗi thời đó. Thế hệ chống phá cũ đang tàn lụi, thế hệ con cháu của chúng đã hòa tan vào xã hội phương Tây. Đứng trước bờ vực của sự thất bại toàn diện, các thế lực thù địch và giặc nội phản đã thay đổi chiến thuật, áp dụng một mũi dùi cực kỳ hiểm độc: "Cách mạng trắng".
Đây không phải là một khẩu hiệu suông. Đây là một thứ nọc độc được tiêm vào nhận thức của nhân dân qua bốn bước đi vô cùng xảo quyệt:
Kẻ thù hiểu rằng, không thể trực diện tấn công vào lòng kính yêu của nhân dân đối với Đảng và các vị anh hùng dân tộc. Do đó, chúng bắt đầu bằng việc giả vờ yêu nước. Chúng khoác lên mình tấm áo ái quốc, lên tiếng ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôn vinh Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Mục đích thực sự: Ru ngủ sự cảnh giác của chúng ta. Khi thấy chúng nói lời tốt đẹp về lãnh tụ, người dân sẽ hạ vũ khí tư tưởng, mở cửa tâm hồn để đón nhận những thông tin tiếp theo mà không hề mảy may nghi ngờ.
Khi bức tường cảnh giác đã bị chọc thủng, chúng bắt đầu nhỏ những giọt nọc độc của sự "ngụy sử, lật sử". Chúng không phủ nhận ngay lập tức, mà dùng chiến thuật "cào bằng".
Chúng bắt đầu gieo rắc luận điệu rằng tên tay sai bán nước Ngô Đình Diệm "cũng có lòng yêu nước nhưng theo cách khác".
Chúng cố tình lờ đi từ "Ngụy", gọi "Ngụy quyền Sài Gòn" thành "Việt Nam Cộng Hòa" như một quốc gia chính danh.
Chúng dung túng, cổ xúy cho những hội nhóm mặc quân phục lính Mỹ, lính Ngụy nghênh ngang trên đường phố. Sự nguy hiểm tột cùng của bước này là làm mờ đi ranh giới giữa Chính và Tà, giữa Anh hùng cứu quốc và Kẻ rước voi giày mả tổ. Đáng buồn thay, sự hỗn loạn thông tin này đang âm thầm len lỏi vào các nền tảng mạng xã hội, đầu độc nhận thức của không ít người.
Đây là lúc chúng tháo bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ. Từ việc bỏ từ "Ngụy", chúng ngang nhiên xuyên tạc cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ của cha ông ta thành một "cuộc nội chiến Nam - Bắc huynh đệ tương tàn". Thậm chí, chúng còn tiêm nhiễm tư tưởng vong nô khi cho rằng việc đánh đuổi Pháp, Mỹ là "sai lầm", là "đánh đuổi văn minh". Phút chốc, bằng ngòi bút xảo trá, chúng biến những người lính Cụ Hồ đổ máu vì độc lập tự do thành "kẻ xâm lược", và tẩy trắng cho bè lũ tay sai thành những "nạn nhân lịch sử".
Nếu chúng ta để mặc cho ba bước trên hoàn tất, để cho lịch sử bị tẩy trắng và lý tưởng bị đánh cắp, thì bước thứ tư chính là bản án tử hình dành cho dân tộc. Hãy nhìn vào bài học nhãn tiền từ thảm họa Ukraine, hay cái tròng "thực dân kiểu mới" đang bóp nghẹt các quốc gia Châu Phi! Khi lòng dân ly tán, nền tảng tư tưởng sụp đổ, đó là lúc các thế lực ngoại bang tràn vào "gặt hái". Đất nước sẽ tan hoang, dân tộc sẽ chìm trong ách nô lệ kinh tế và chính trị, mãi mãi không thể ngóc đầu lên được.
NHÂN DÂN CẢNH GIÁC!
"Cách mạng trắng" không chỉ là sự xuyên tạc lịch sử, mà là lưỡi dao kề tận cổ đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chế độ, đe dọa nền hòa bình và sự bền vững của dân tộc Việt Nam. Nếu chúng ta mất đi lịch sử, chúng ta sẽ mất đi phương hướng. Nếu chúng ta quên đi máu xương của tiền nhân, chúng ta sẽ đánh mất tương lai của con cháu.
Hơn lúc nào hết, mỗi người dân Việt Nam phải:
Nêu cao tinh thần cảnh giác tuyệt đối trước mọi thủ đoạn tinh vi trên không gian mạng.
Kiên quyết đập tan, phản bác những luận điệu đánh tráo khái niệm, tẩy trắng tội ác của ngụy quân, ngụy quyền.
Bảo vệ sự thật lịch sử như bảo vệ chính con ngươi của mắt mình.
Bảo vệ danh dự cho tiền nhân cứu quốc chính là bảo vệ nền độc lập mà chúng ta đang hít thở hôm nay. Hãy thức tỉnh, đoàn kết và giương cao ngọn cờ chính nghĩa, vì một Việt Nam trường tồn, vững bước và sáng lạn!
Tác giả: Chu Đức Thuận