Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước của nhân dân Việt Nam
Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước của nhân dân Việt Nam
Trong những cuộc tranh luận về lịch sử cận đại, thi thoảng chúng ta lại được nghe một điệp khúc quen thuộc cất lên từ những "sử gia bàn phím" mang tư tưởng xét lại, hay những bộ óc rỗng tuếch thích nhai lại luận điệu của ngoại bang: “Chiến tranh Việt Nam thực chất chỉ là một cuộc nội chiến giữa hai miền Nam – Bắc, ý thức cộng sản và ý thức tự do”.
Họ dùng từ "nội chiến" một cách đầy xảo quyệt để cào bằng ranh giới giữa kẻ cướp nước và người giữ nước, giữa một chính phủ hợp hiến và một chính quyền tay sai. Để trị cái căn bệnh "mù chữ về mặt chính trị" này, không có gì hiệu quả hơn việc dùng chính tư duy và lịch sử của người Mỹ để bắt mạch lịch sử Việt Nam. Hãy cùng đặt ra một phép thử giả định với cuộc Nội chiến Hoa Kỳ (American Civil War).
Trường hợp 1: Nội chiến đúng nghĩa (Bản gốc của lịch sử Mỹ) Hoa Kỳ là một quốc gia thống nhất, được ràng buộc bởi một bản Hiến pháp chung và một Quốc hội chung với sự hiện diện của đại biểu từ tất cả các bang. Khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, Liên bang miền Bắc (ủng hộ Tuyên ngôn giải phóng nô lệ) và Liên minh miền Nam (bảo vệ chế độ chiếm hữu nô lệ) xảy ra xung đột vũ trang. Miền Nam tuyên bố ly khai. Trải qua đẫm máu, miền Bắc giành chiến thắng. Nước Mỹ tái thống nhất, chế độ nô lệ bị xóa bỏ. Tiểu kết: Ở đây, hoàn toàn KHÔNG có bóng dáng của quân đội nước ngoài nào nhúng tay vào. Đó là việc của người Mỹ, do người Mỹ tự giải quyết bằng máu của người Mỹ. Đây là định nghĩa chuẩn mực của hai chữ: Nội chiến.
Trường hợp 2: "Nội chiến" kiểu thuộc địa (Bản giả định) Vẫn là một nước Mỹ thống nhất với bản Hiến pháp và Quốc hội chung đại diện cho mọi bang. Nhưng lần này, mâu thuẫn nội bộ bị một thế lực bên ngoài (giả sử là Đế quốc Anh) can thiệp thô bạo. Nước Anh, vì không muốn Mỹ lớn mạnh, đã vung tiền bạc, vũ khí để kích động tinh thần ly khai ở miền Nam. Anh tự tay nặn ra một "Chính phủ miền Nam" làm bình phong để chống lại Chính phủ hợp hiến ở miền Bắc.
Khi thấy cái "Chính phủ miền Nam" này đánh đấm quá tệ hại, có nguy cơ sụp đổ trước sức ép của quân đội miền Bắc (và cả những người dân miền Nam yêu nước), nước Anh không giấu giếm nữa. Họ lột mặt nạ, trực tiếp đổ nửa triệu quân Anh cùng quân đội của vài nước chư hầu (như Úc, Tân Tây Lan...) lên đất Mỹ để bảo vệ cái chính quyền do họ dựng lên. Cuối cùng, bằng ý chí sắt đá, Chính phủ miền Bắc vẫn đánh đuổi được quân Anh và chư hầu, đè bẹp chính quyền ly khai miền Nam, tái thống nhất đất nước. Khi quân Anh rút đi, cái chính quyền miền Nam kia cũng tự động tan thành mây khói. Tiểu kết: Thử hỏi, những công dân Mỹ tự ái ngút trời có ai dám gọi đó là "Nội chiến" không? Không bao giờ! Họ sẽ ghi vào sử sách đó là cuộc Chiến tranh Vệ quốc chống lại sự xâm lược của thực dân Anh. Chính quyền miền Nam trong kịch bản này chỉ là một bộ máy bù nhìn, một con rối chính trị không hơn không kém.
Nắm vững tư duy logic từ Trường hợp 2, chúng ta hãy ốp nó vào bức tranh của Việt Nam giai đoạn 1945 - 1975. Sự trùng khớp đến mức nực cười sẽ bóc trần bản chất của cái gọi là "Việt Nam Cộng Hòa".
Thứ nhất, về tính Hợp hiến và Chính danh: Cần phải khắc cốt ghi tâm rằng, trước khi bóng dáng người Mỹ xuất hiện, Việt Nam ĐÃ là một quốc gia độc lập và thống nhất. Ngày 2/9/1945, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời. Đỉnh cao của sự hợp hiến pháp lý là ngày 6/1/1946, khi cuộc Tổng tuyển cử bầu Quốc hội khóa I diễn ra trên TOÀN QUỐC. 403 đại biểu trúng cử là đại diện của mọi tỉnh thành từ Bắc chí Nam, từ Lạng Sơn đến Cà Mau. Đây là một nhà nước có đầy đủ chủ quyền, Hiến pháp (1946) và sự thừa nhận của toàn dân.
Thứ hai, trò ảo thuật mang tên "Chính quyền tay sai": Cuối năm 1946, Pháp quay lại xâm lược. Đến năm 1949, để hợp thức hóa việc chiếm đóng, Pháp dựng lên cái gọi là "Quốc gia Việt Nam" và kéo Bảo Đại (người đã thoái vị) lên làm Quốc trưởng. Rõ ràng, việc một thế lực ngoại bang tự ý lập ra một chính phủ ngay trên lãnh thổ của một quốc gia đã có chủ quyền và Hiến pháp là một hành vi xâm lược và vi phạm luật pháp quốc tế.
Năm 1954, Pháp thua và cút khỏi Đông Dương. Nước Mỹ, với mưu đồ biến miền Nam thành tiền đồn chống Cộng, đã nhanh chóng nhảy vào "thế chân". Mỹ thay đổi nhãn mác cái "Quốc gia Việt Nam" của Pháp thành "Việt Nam Cộng Hòa", phế Bảo Đại, đưa Ngô Đình Diệm lên thay. Mọi kịch bản từ tài chính, vũ khí, cho đến cố vấn quân sự đều do bàn tay đạo diễn của Washington.
Thứ ba, sự lố bịch của khái niệm "Nội chiến": Khi đạo quân chư hầu Sài Gòn đứng trước nguy cơ sụp đổ, nước Mỹ hành xử hệt như Đế quốc Anh trong kịch bản giả định: Đổ hơn nửa triệu viễn chinh Mỹ, cộng thêm quân đánh thuê từ Hàn Quốc, Úc, Thái Lan, New Zealand... vào chà xát miền Nam và ném bom tàn phá miền Bắc.
Xin hỏi những bộ óc chuộng "tự do": Có cuộc nội chiến nào trên thế giới mà quân đội nước ngoài lại đông đảo, nắm toàn quyền chỉ huy chiến lược, và biến quân đội "nước chủ nhà" thành lực lượng cảnh vệ ăn theo như vậy không? Một cuộc chiến mà khi thằng viện trợ (Mỹ) rút phích cắm, cái chính quyền bị bỏ lại (VNCH) lập tức chết đứng chỉ sau chưa đầy 2 năm, thì cái chính quyền đó có tư cách gì để nhận mình là một bên của "nội chiến"?
Từ những lập luận logic như những nhát búa nện vào đe sắt ở trên, ta khẳng định đanh thép: Cuộc chiến 1954 - 1975 là cuộc Kháng chiến chống xâm lược nhằm giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước, chứ tuyệt đối không phải là nội chiến.
Sự khác biệt rạch ròi giữa một Chính phủ Hợp hiến độc lập (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa) và một Chính quyền Bù nhìn (Việt Nam Cộng Hòa) được thể hiện bằng ba minh chứng cốt tử sau:
Sự tự chủ bằng máu (Nhân lực): Miền Bắc tự chủ hoàn toàn về con người tham gia chiến đấu. Sự nghiệp giải phóng miền Nam là do máu xương của người Việt Nam đổ xuống. Không có bất kỳ binh đoàn nước ngoài nào thay thế bộ đội Việt Nam cầm súng trên chiến trường. Trong khi đó, bộ máy chiến tranh của VNCH không thể tự thân vận động nếu thiếu nửa triệu lính Mỹ và chư hầu bảo kê.
Độc lập về não bộ (Chiến lược): Hà Nội có nhận viện trợ vũ khí, khí tài và kỹ thuật từ Liên Xô, Trung Quốc, nhưng bộ não chỉ huy là của người Việt. Đảng Cộng sản Việt Nam tự quyết định mọi chiến lược, chiến dịch, đánh lúc nào, đàm phán lúc nào. Ngược lại, tại Sài Gòn, các tướng lĩnh VNCH muốn làm đảo chính cũng phải chạy vào Đại sứ quán Mỹ để "xin phép", mọi kế hoạch tác chiến đều do MACV (Bộ Chỉ huy Viện trợ Quân sự Mỹ) nắm đằng chuôi.
Tòa án của Lòng dân: Chính phủ Hà Nội, với danh nghĩa hợp hiến và ngọn cờ chính nghĩa giải phóng dân tộc, đã hiệu triệu được hàng triệu người con miền Nam đứng lên chiến đấu ngay trong lòng địch. Lực lượng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam được nhân dân nuôi giấu, che chở, tạo nên thế trận chiến tranh nhân dân mà súng đạn hiện đại của Mỹ cũng phải bất lực. Một chính quyền bù nhìn không bao giờ có được lòng dân như thế.
Lịch sử vô cùng công bằng. Kẻ được sinh ra từ đô-la của ngoại bang thì sẽ chết đi khi bầu sữa đó cạn kiệt. Chỉ có chính nghĩa quốc gia và khát vọng độc lập thực sự mới là sức mạnh đưa một dân tộc vượt qua mưa bom bão đạn để đi đến ngày toàn thắng.
Tác giả: Chu Đức Thuận