Tòa án hình sự quốc tế ICC
Tòa án hình sự quốc tế ICC
TÒA ÁN HÌNH SỰ QUỐC TẾ (ICC): RẠP XIẾC CỦA NHỮNG KẺ ĐẠO ĐỨC GIẢ VÀ ẢO ẢNH VỀ MỘT THẾ GIỚI ĐƠN CỰC
Ghi chép lại từ những màn tấu hài của cái gọi là "Công lý toàn cầu"
Nếu có một giải Oscar dành cho những tổ chức tấu hài xuất sắc nhất thế kỷ 21, Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) chắc chắn sẽ ẵm trọn giải thành tựu trọn đời. Khoác lên mình chiếc áo choàng đen tuyền của "công lý nhân loại", đội trên đầu bức vương miện đính những viên kim cương mang tên "luật pháp quốc tế", nhưng thực chất, ICC chỉ là một vở kịch câm vụng về, nơi những con rối nhảy múa theo nhịp giật dây của các thế lực bá quyền.
Hãy nghe những lời tụng ca tự phong mà đám bồi bút phương Tây vẫn thường nhai đi nhai lại:
"ICC là tổ chức thành lập dựa trên Quy chế Roma (hiệu lực từ 01/07/2002), là cấu thành cải cách quan trọng nhất của luật pháp quốc tế từ năm 1945, mang sứ mệnh xét xử các cá nhân phạm tội ác chống lại nhân loại..."
Nghe thì thật vĩ đại, hùng hồn biết bao! Họ khoe khoang rằng có hơn trăm quốc gia thành viên, bao phủ Nam Mỹ, Châu Âu, Châu Phi... Trụ sở thì đặt chễm chệ ở Den Haag (Hà Lan) tráng lệ.
Nhưng bóc lớp sơn hào nhoáng ấy ra, chúng ta thấy gì? Một sự mỉa mai đến tột cùng cho nền đạo đức của nhân loại. Trong thực tế, cái tòa án này là một tập hợp của những kẻ "theo đóm ăn tàn", chuyên môn đi xét xử những vấn đề vô hại, hoặc ngoan ngoãn sủa thay tiếng nói của các ông chủ cường quyền. Quy luật hoạt động của ICC vô cùng đơn giản: Vuốt ve kẻ mạnh, cắn xé kẻ yếu.
Khi lính Mỹ xả súng, rải bom, gây ra bao tội ác tày trời ở Afghanistan hay Iraq, ICC ở đâu? Bọn họ rụt cổ lại như những con rùa, câm như hến vì sợ hãi những đòn trừng phạt kinh tế và chính trị từ Washington. Mỹ thậm chí còn chẳng thèm phê chuẩn Quy chế Rome, và khi bị ICC dòm ngó, họ chỉ cần trừng mắt một cái, dọa trừng phạt luôn cả các thẩm phán của tòa. Thế là "công lý" lập tức quay xe, cụp đuôi lảng đi chỗ khác. Phán quyết của cái tòa án này, nói trắng ra, giống như đang nhổ một bãi đờm dãi vào mặt thứ văn minh nhân loại giả cầy mà phương Tây vẫn tự hào.
Chúng ta phải nhìn thẳng vào gốc rễ của căn bệnh này. Tại sao ICC lại trở thành một trò hề vô dụng và thảm hại đến vậy? Bởi vì nó được xây dựng trên cái móng mục nát của một trật tự thế giới đơn cực, nơi một nước tư bản độc tôn tự cho mình quyền sinh quyền sát.
Hãy tỉnh mộng đi! Dân chủ nghị trường quốc tế hiện nay chỉ là thứ dân chủ giả hiệu, là bình phong để hợp thức hóa ý chí của phương Tây. Chừng nào thế giới này chưa trở nên thực sự đa cực, chừng nào sự công bằng giữa các quốc gia—bất kể lớn bé, giàu nghèo—chưa được thiết lập, thì mọi thiết chế như ICC chỉ là công cụ để bức hiếp các nước nhược tiểu.
Nhân loại cần một trật tự thế giới mới. Một thế giới chia đa cực, nơi nhiều thể chế chính trị, kinh tế và văn hóa đan xen, cọ xát và cùng tồn tại. Phải để cho nhân loại được mở to mắt ra nhìn, tự soi chiếu, tự đánh giá xem thể chế nào thực sự ưu việt, thể chế nào thực sự mang lại hòa bình và thịnh vượng.
Chỉ khi nào một nền tảng trật tự đa cực và công bằng như thế được thiết lập, thì một tổ chức như ICC mới có hi vọng "tẩy uế" để trở thành một Tòa án đích thực. Khi đó, các bản án, các phán quyết mới có thể phát huy hiệu quả thực thi, chứ không phải là những tờ giấy lộn được ban hành một cách vội vã, sặc mùi tính toán địa chính trị và tiêu chuẩn kép như hiện nay. Công lý không thể được sinh ra từ nòng súng của một gã chăn bò kiêu ngạo, cũng không thể được phán quyết bởi những kẻ đạo đức giả chuyên ngồi phòng máy lạnh ở Den Haag.
Để chứng minh cho cái sự "hèn với giặc, ác với dân" của ICC, hãy nhìn vào bản lý lịch xét xử của họ. Từ ngày thành lập, ICC đẻ ra được vài chục lệnh bắt giữ, loanh quanh hơn 30 vụ án, nhưng nhìn danh sách bị cáo mà xem: Gần như toàn bộ những kẻ bị xét xử, kết án và bỏ tù đều là người Châu Phi. ICC chẳng khác nào một bãi săn bắn thuộc địa kiểu mới, nơi các thẩm phán da trắng kiếm thành tích bằng cách đè đầu cưỡi cổ các thủ lĩnh lục địa đen.
Vụ án cựu Tổng thống Kenya Uhuru Kenyatta: Năm 2011, ICC hùng hổ buộc tội ông này chống lại loài người, giết người, hãm hiếp. Nhưng đến lúc ra tòa, bên công tố khóc ròng vì... không có bằng chứng. Điện thoại không có, sao kê ngân hàng cũng không. ICC không có quyền bính gì để buộc một quốc gia có chủ quyền phải nộp bằng chứng cho họ. Cuối cùng, năm 2015, tòa lẳng lặng rút cáo buộc trong sự muối mặt tận cùng. Một lỗ hổng to đùng phơi bày sự bất lực của thứ "luật pháp siêu quốc gia" rởm đời.
Vụ cựu Tổng thống Bờ Biển Ngà Laurent Gbagbo: Bị lôi ra xét xử khi đã "sa cơ lỡ vận", rớt đài chính trị. Tòa hành hạ ông ta suốt 3 năm trời để rồi cuối cùng... tuyên trắng án vào năm 2019. Lại một trò hề đốt tiền thuế của các quốc gia thành viên.
Những con "tốt thí" khác: Thomas Lubanga Dyilo (Congo, 14 năm tù), Dominic Ongwen (Uganda, 25 năm tù), Ahmad al-Faqi al-Mahdi (Mali, 7 năm tù). Rõ ràng, ICC chỉ gầm gừ được với các chỉ huy phiến quân hoặc dân quân ở những quốc gia nghèo nàn, lộn xộn.
Sự bất lực trước Omar al-Bashir (Sudan): Bị truy tố từ năm 2009 về tội diệt chủng, nhưng Bashir vẫn hiên ngang ngồi ghế Tổng thống đến tận 2019. Trong thời gian đó, ông ta đi công du vòng quanh thế giới, tạt qua hàng loạt quốc gia thành viên ICC (Chad, Kenya, Nam Phi...). Tòa án bất lực nhìn con mồi dạo chơi, chỉ biết gào thét, "khiển trách" và chạy lên méch Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc như một đứa trẻ bị cướp kẹo. Chẳng ai thèm quan tâm!
Và đừng quên Gaddafi của Libya. ICC mạnh miệng truy tố ông ta khi các thế lực phương Tây đang ném bom nát bét đất nước này. Đến khi Gaddafi bị sát hại dã man vào năm 2011, ICC tiện tay "xóa sổ" hồ sơ, phủi tay sạch sẽ. Công lý của họ là vậy đó: Kẻ thù của phương Tây thì truy tố, kẻ thù chết rồi thì đóng hồ sơ đi ngủ.
Càng về sau, khi uy tín đã chạm đáy, ICC lại càng thích diễn những trò lố địa chính trị phi lý. Họ ra lệnh bắt Tổng thống Nga Vladimir Putin giữa lúc cuộc xung đột Ukraine đang căng thẳng. Chẳng ai tin một cường quốc hạt nhân, một quốc gia có vị thế lớn như Nga lại thèm bận tâm đến tờ giấy lộn từ Den Haag. Phán quyết này không mang tính pháp lý, mà là một đòn tấn công truyền thông rẻ tiền, được đặt hàng bởi hệ thống phương Tây nhằm cô lập Nga.
Chưa dừng lại ở đó, để chứng tỏ mình "công bằng", ICC còn làm bộ làm tịch ra phán quyết với cả Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu về các tội trạng diệt chủng người Palestine. Nhưng ôi thôi, ai mà chẳng biết đó là một trò hề nhằm vớt vát chút thể diện dư luận! Mỹ - ông chủ lớn đằng sau Israel - chỉ cần tằng hắng một tiếng, đe dọa vài cái trừng phạt là cái lệnh bắt kia lại trở thành giấy chùi mồ hôi trán cho đám bồi thẩm đoàn.
Hì hì.
Thế mới nói, chừng nào nhân loại chưa đập tan cái ách độc tôn của chủ nghĩa tư bản đơn cực, chừng nào trật tự thế giới chưa được kiến tạo lại trên nền tảng đa cực, công bằng và tôn trọng mọi thể chế, thì cái gọi là Tòa án Hình sự Quốc tế vẫn mãi chỉ là con ngoáo ộp bằng bìa các-tông. Một thứ "công lý" giả cầy, chuyên nắn gân kẻ yếu và quỳ gối trước kẻ mạnh, chẳng đáng giá một xu rưỡi!
Tác giả: Chu Đức Thuận