Có những câu chuyện mà càng bàn đến, người ta càng dễ cực đoan. Một bên thì coi đó là quyền tự do tuyệt đối, bên còn lại lại xem đó là điều không thể chấp nhận. Nhưng nếu gạt cảm xúc sang một bên, có lẽ điều cần nhìn nhận trước tiên là đây vốn dĩ là một hiện tượng xã hội đáng để suy ngẫm, chứ không phải một cuộc thi xem phe nào lớn tiếng hơn. Có một thực tế là có những người được sinh ra với giới tính sinh học và bản dạng giới không thống nhất với nhau. Điều đó khiến họ phải đối mặt với những lựa chọn vô cùng khó khăn trong cuộc đời.
Nghĩa là một người sinh học là nam nhưng luôn cảm thấy mình là nữ sẽ mong muốn được phẫu thuật chuyển giới; hoặc ngược lại, người sinh học là nữ nhưng luôn cảm thấy mình là nam cũng sẽ mong muốn được thay đổi cơ thể để phù hợp với tâm lý của mình.
Đó không đơn giản chỉ là một ca phẫu thuật. Đó là cả một quá trình kéo dài nhiều năm với vô số can thiệp y khoa như điều trị hormone, tạo hình bộ phận sinh dục, chỉnh sửa khuôn mặt, cắt hoặc tạo hình ngực, điều chỉnh vóc dáng... Mỗi bước đều đi kèm chi phí rất lớn, những cơn đau kéo dài, nguy cơ biến chứng và việc phải sử dụng thuốc trong thời gian dài, thậm chí suốt đời.
Không phải ai cũng có đủ điều kiện kinh tế để theo đuổi con đường ấy. Không phải ai cũng đủ sức khỏe để chịu đựng những lần phẫu thuật liên tiếp. Cũng không phải ai sau khi hoàn thành quá trình chuyển giới đều có được cuộc sống như mong muốn.
Có người hạnh phúc hơn.
Có người vẫn tiếp tục đối mặt với những khó khăn mới.
Nếu không lựa chọn chuyển giới, họ vẫn phải sống cùng những mâu thuẫn giữa tâm lý và cơ thể. Khi đó, xã hội sẽ chứng kiến những người đàn ông có tính cách mềm mại, thích phong cách nữ tính, yêu thích trang điểm, váy vóc hoặc những người phụ nữ có phong cách mạnh mẽ, tóc ngắn, thích những công việc và lối sống vốn thường được xem là nam tính. Đây là điều khiến nhiều người cảm thấy khác lạ bởi nó không giống với những chuẩn mực giới đã tồn tại từ rất lâu trong văn hóa truyền thống.
Tuy nhiên, việc một người có cách ăn mặc hay phong cách khác biệt không đồng nghĩa với việc họ là người xấu hay gây hại cho xã hội. Điều khiến xã hội tranh luận nhiều hơn lại là việc một số cá nhân biến sự khác biệt ấy thành công cụ để thu hút sự chú ý hoặc yêu cầu người khác phải mặc nhiên công nhận mọi quan điểm của mình.
LGBT có phải là bệnh không?
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), đồng tính không phải là bệnh. Đồng tính đã được đưa ra khỏi danh mục bệnh tâm thần từ năm 1990 và các chẩn đoán liên quan đến chuyển giới cũng đã được điều chỉnh trong hệ thống phân loại bệnh quốc tế (ICD-11), không còn được xếp là rối loạn tâm thần.
Đó là kết luận của y học hiện đại.
Tuy nhiên, việc không phải là bệnh không đồng nghĩa với việc mọi tranh luận về vấn đề này đều đã chấm dứt. Trong xã hội vẫn còn tồn tại nhiều quan điểm khác nhau về nguyên nhân hình thành bản dạng giới, về ảnh hưởng của môi trường, sinh học, tâm lý cũng như những tác động xã hội của các xu hướng này. Đó là điều bình thường trong một xã hội đa chiều. Điều không bình thường là khi mọi ý kiến trái chiều đều bị quy kết thành thù ghét hoặc kỳ thị.
Một vấn đề xã hội thì luôn cần được quyền tranh luận.
Điều khiến nhiều người băn khoăn hiện nay không phải là sự tồn tại của người LGBT. Điều khiến họ lo ngại là xu hướng biến bản dạng giới thành một biểu tượng thời thượng, một "trào lưu" trên mạng xã hội. Có những người rất kín đáo, sống tử tế, làm việc chăm chỉ và không xem xu hướng tính dục hay bản dạng giới là điều định nghĩa toàn bộ con người mình. Nhưng cũng có những người luôn đặt điều đó lên trước mọi giá trị khác. Họ coi việc thuộc cộng đồng LGBT như một danh hiệu. Mọi cuộc trò chuyện đều phải xoay quanh điều ấy. Mọi ý kiến phản biện đều bị quy thành kỳ thị. Mọi lời góp ý đều bị dễ dàng bị họ xem là xúc phạm. Chính cách ứng xử ấy vô tình tạo ra khoảng cách giữa cộng đồng LGBT với phần còn lại của xã hội.
Một xã hội văn minh không thể chỉ yêu cầu mọi người tôn trọng mình mà lại từ chối tôn trọng những người có quan điểm khác. Người lựa chọn chuyển giới có quyền đưa ra quyết định đối với cơ thể của mình. Người không muốn chuyển giới cũng có quyền hài lòng với giới tính khi sinh. Người ủng hộ LGBT có quyền bày tỏ quan điểm. Người không đồng tình với một số quan điểm của phong trào LGBT cũng có quyền nêu ý kiến, miễn là không xúc phạm hay kích động thù hận. Sự tôn trọng phải là con đường hai chiều.
Có những người đàn ông được sinh ra là đàn ông và sống trọn vẹn với điều đó. Có những người phụ nữ được sinh ra là phụ nữ và luôn tự hào về giới tính của mình. Họ không xem việc mình là nam hay nữ là điều cần phải chứng minh với xã hội. Họ không mặc cảm. Họ không tự ti. Họ không cảm thấy cần phải biến mình thành một hình mẫu khác chỉ để được công nhận. Đó cũng là một lựa chọn đáng được tôn trọng. Sự tự tin với chính cơ thể mà mình được sinh ra vốn không phải điều gì đáng xấu hổ. Cũng giống như việc một người lựa chọn thay đổi cơ thể của mình, người lựa chọn giữ nguyên giới tính khi sinh cũng không nên bị xem là cổ hủ hay lạc hậu.
Một xã hội văn minh không được xây dựng bằng việc buộc tất cả mọi người phải nghĩ giống nhau. Nó được xây dựng bằng khả năng chấp nhận rằng sẽ luôn tồn tại những quan điểm khác nhau. Người LGBT có quyền được sống an toàn, không bị xúc phạm hay bạo lực. Đồng thời, những người lựa chọn sống với giới tính khi sinh cũng có quyền tự hào về điều đó mà không bị cho rằng mình đang kỳ thị ai. Điều cần được tôn vinh không phải là việc một người thuộc nhóm nào. Điều đáng tôn trọng hơn cả là họ sống trung thực, có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và với xã hội. Cuối cùng, giá trị của một con người không nên được quyết định bởi việc họ thuộc giới tính nào, mà bởi nhân cách, sự tử tế và những đóng góp thực sự cho cộng đồng.
QUAN ĐIỂM KHÁC ĐỂ NHÌN NHẬN
- Thứ nhất, đắp tiền vào để nó hoàn thiện sinh lý nghiêng hẳn về một bên giới tính, nghĩa là người đàn ông được sinh ra với tâm sinh lý nữ và muốn đắp tiền phẫu thuật mình thành nữ hoặc người phụ nữ được sinh ra với tâm sinh lý nam thì muốn đắp tiền phẫu thuật mình thành nam.. cũng từ đây các phẫu thuật đau đớn sửa đổi hình dạng vốn có của cơ thể như âm đạo, dương vật, tạo hình nét mặt, tạo hình khuôn ngực, xương chậu... Các phẫu thuật biết bao đau đớn để họ được sống (khác với những gì cha mẹ ban cho) đúng với cái con người của họ. Rồi sau đó tiền của tiêm hóc môn giới tính và nhiều loại thuốc khác sẽ đè nặng lên cuộc sống của họ. Đây là chưa kể hết chuyện không phải người (lạc giống biến tính -LGBT) nào cũng có đủ tài năng để tự kiếm tiền thực hiện muôn vàn điều trên
- Thứ hai là sống đúng theo tâm lý của giới tính "được cho là" trên cơ thể "được sinh ra". Lúc ấy thế giới chúng ta đang sống sẽ có những chàng trai ẻo lả, nhút nhát, yểu điệu với ước mơ đái ngồi sẽ mặc các bộ trang phục quần áo hoa hoét, sài phong cách trang điểm loè loẹt mà ngay cả một số bạn nữ thuần chất nữ cũng không quá thể như vậy. Lúc ấy thế giới chúng ta cũng sẽ có các bạn nữ bặm trợn, thích để tóc ngắn, đầu đinh, đi đứng ăn nói ngang tàng theo kiểu (đời không nể bố thì thôi, việc đếch bố phải...)
* LGBT có phải là bệnh không ?
Xin thưa, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) cũng đã xác định "đồng tính không phải là bệnh", mà là những người có xu hướng tính dục với người đồng giới. Đồng tính và chuyển giới đã được WHO đưa ra khỏi chương Bệnh rối loạn tâm thần và hành vi, trong Danh mục các bệnh Quốc tế (ICD) lần lượt vào năm 1990 và 2019..Thế nhưng... Nó lại là một dạng khiếm khuyết hỗn hợp về tâm lý và sinh lý, nó khiến cho tất cả những người bình thường đều nhìn vào và coi là bất bình thường, thậm chí là bệnh hoạn.
Nếu coi LGBT là tự nhiên thì hãy là chính mình đi, chỉnh sửa, phẫu thuật nọ kia để sống dưới dạng giới tính mình thích, đã là 1,5 thì cố lên 2 hay xuống 1 làm gì ?
Nếu muốn tự hào LGBT hãy là chính mình, đừng cố gắng thay đổi làm gì.. còn đã muốn chỉnh sửa ngoại hình phẫu thuật thay đổi thành Nam hay thành Nữ thì đừng có to mồm quang quác tự hào là LGBT nữa. Không phải Nam, không phải Nữ, là LGBT thôi có được không ?
Thay vì câu em thích được như anh, em thích được như chị có bao giờ tự mở mồm ra nói câu "em ước được là chính mình, là LGBT đích thực.
Tác giả: Chu Đức Thuận