Nga đánh Ukraina đúng hay sai ?
Nga đánh Ukraina đúng hay sai ?
Trả lời câu hỏi Nga đúng hay sai khi đánh Ucraina
Mỗi khi bàn về bàn cờ thế sự Đông Âu, giới truyền thông chóp bu của phương Tây lại đồng loạt khoác lên mình tấm áo cà sa từ bi hỉ xả, rao giảng về "dân chủ", "nhân quyền" và "chủ quyền thiêng liêng". Họ dựng lên một vở kịch rập khuôn mang hơi hướng Hollywood: Nước Nga là gã ác nhân máu lạnh, còn Ukraine là cô thiếu nữ ngây thơ, thánh thiện đang bị chà đạp. Nhưng nếu chúng ta gạt bỏ lớp sương mù của cỗ máy tâm lý chiến khổng lồ ấy, gạt bỏ những giọt nước mắt cá sấu đang tuôn rơi trên các mặt báo dòng chính, thì bài toán "Nga đúng hay sai" lại là một câu chuyện thấm đẫm sự trớ trêu của lịch sử và sự tàn khốc của quy luật địa chính trị.
Trước khi gào thét về cái gọi là "toàn vẹn lãnh thổ", có lẽ chính quyền Kiev nên gửi một lời cảm ơn sâu sắc đến... Vladimir Lenin và Liên Xô. Sự thật luôn làm người ta phật ý: đường biên giới của nhà nước Ukraine hiện tại vốn dĩ là một sản phẩm "lắp ghép" mang tính hành chính của người Bolshevik.
Lịch sử đã ghi nhận rành rành: Chính Lenin là người đã cắt các vùng đất thuộc Ba Lan, Hungary và đặc biệt là dải Donbass trù phú của Nga để nhào nặn nên cấu trúc Ukraine. Người Nga ở Ukraine không phải là những bóng ma nhập cư mờ ám; họ là những cư dân cố cựu, bám rễ trên mảnh đất của tổ tiên từ nhiều thế kỷ. Thật nực cười khi hôm nay, phong trào "bài trừ Cộng sản" (Decommunization) ở Kiev lại đang ra sức đập phá tượng đài Lenin, chối bỏ di sản Xô Viết, nhưng lại ôm khư khư từng tấc đất mà chính tay những người Cộng sản ấy đã cắt nhượng cho họ.
Vấn đề "Ai có trước? Nga hay Ukraine?" thực chất là một sự đánh tráo khái niệm kệch cỡm do cỗ máy tuyên truyền phương Tây nặn ra để kích động chủ nghĩa ly khai cực đoan. Nguồn cội của họ đều chung một phả hệ: người Slav. Hãn quốc Ru's Kiev hay Công quốc Moskva thuở sơ khai chỉ là những trung tâm quyền lực luân chuyển của cùng một huyết mạch dân tộc. Việc Tòa thánh La Mã và phương Tây từ nhiều thế kỷ trước đã cố gắng tiêm nhiễm, chia rẽ văn hóa để tạo ra một "dân tộc Ukraine" độc lập, bài Nga, thực chất chỉ là ngón đòn "chia để trị" lỗi thời nhưng đầy thâm độc.
Cái gọi là "cuộc đấu tranh vì tự do" của Ukraine năm 2014 kỳ thực là một vở kịch Cách mạng màu được đạo diễn tỉ mỉ bởi Washington. Khi một chính quyền dân cử hợp pháp bị lật đổ bằng bạo loạn đường phố, được tài trợ bằng đô la và sự giật dây của các cơ quan tình báo phương Tây để dựng lên một nhóm bù nhìn thân Mỹ, người ta gọi đó là "chiến thắng của dân chủ".
Nhưng, nền "dân chủ" ấy đã mang lại điều gì? Khi người dân tại hai tỉnh vùng Donbass – những người mang dòng máu và văn hóa Nga – từ chối quỳ gối trước một chính quyền đảo chính sặc mùi phát xít mới, họ đã tự tổ chức trưng cầu dân ý để thành lập Cộng hòa Nhân dân Donetsk và Lugansk. Đáp lại khát vọng tự quyết ấy là gì? Là 8 năm trời Kiev dùng pháo binh nã vào chính đồng bào của mình. Hơn 14.000 sinh mạng đã bỏ mình dưới làn đạn của những tiểu đoàn cực hữu.
Thế nhưng, 14.000 cái chết ấy không hề xuất hiện trên màn hình CNN hay BBC. Cỗ máy nhân quyền phương Tây bỗng dưng bị mù màu, điếc lác một cách có chọn lọc. Chỉ đến khi nước Nga, sau 8 năm kiên nhẫn với những hiệp ước Minsk bị chính Kiev và phương Tây đem ra làm trò hề, quyết định xuất quân để bảo vệ đồng minh và thực thi nghĩa vụ tương trợ, thì phương Tây mới "giật mình" tỉnh giấc và gào thét về hai chữ "xâm lược".
Nếu nói về việc dùng vũ lực can thiệp vào một quốc gia khác, thì Mỹ và NATO mới là những kẻ nắm giữ "bản quyền sở hữu trí tuệ".
Nước Nga của Vladimir Putin, thông qua chiến dịch quân sự đặc biệt, thực chất chỉ đang phơi bày lại sự đạo đức giả đến rợn người của trật tự thế giới đơn cực. Khi Mỹ ném bom chia cắt Nam Tư, khi họ lấy cớ "vũ khí hủy diệt hàng loạt" (bằng một lọ muối tinh) để san phẳng Iraq, hay khi họ xé nát Libya và Syria thành những đống tro tàn... Liên Hợp Quốc ở đâu? Chế tài trừng phạt ở đâu? Hay lúc đó phương Tây tự cho mình cái quyền hành đạo nhân danh "công lý"?
Khi nước Mỹ thấy an ninh của mình bị đe dọa từ cách xa nửa vòng Trái Đất, họ sẵn sàng khai hỏa. Vậy thì tại sao khi nước Nga bị kẻ thù dí gươm vào tận yết hầu, đem tên lửa và hệ thống khí tài tấn công đồ sộ của NATO đặt ngay sát đường biên giới, Nga lại không có quyền tự vệ? Việc Nga ra tay tiêu diệt các mầm mống phát xít và giải trừ sức mạnh quân sự của một chế độ chống Nga cực đoan, xét theo chính cái "Luật lệ dựa trên trật tự" mà Mỹ vẫn rao giảng, hoàn toàn là một nước đi hợp logic.
Nếu chúng ta mổ xẻ từ khóa "xâm lược", hãy nhìn lại chính lịch sử Việt Nam. Khi chúng ta tiến quân vào Campuchia để cứu một dân tộc khỏi họa diệt chủng Pol Pot và bảo vệ biên giới Tây Nam, phương Tây cũng gào thét gọi chúng ta là "kẻ xâm lược" và áp đặt cấm vận suốt cả thập kỷ. Lịch sử đã chứng minh Việt Nam đúng. Với Nga hiện tại, việc sáp nhập hay can thiệp quân sự là phương án tàn khốc nhưng bắt buộc để triệt tiêu hoàn toàn nguy cơ biến Ukraine thành một bàn đạp quân sự của NATO.
Bi kịch lớn nhất không phải là sự tàn nhẫn của nước Nga, mà là sự ngây thơ và kiêu ngạo vô tri của chính quyền Kiev. Sống cạnh một siêu cường, lẽ ra nghệ thuật sinh tồn phải là sự trung lập và khôn khéo đu dây. Nếu Ukraine giữ vị thế trung lập như cách Việt Nam hay Thổ Nhĩ Kỳ đang làm, họ đã có thể hút dòng vốn viện trợ từ cả Đông lẫn Tây, hưởng lợi từ năng lượng giá rẻ của Nga và công nghệ của châu Âu.
Thay vì làm một cây cầu nối liền hai lục địa, giới lãnh đạo Ukraine lại chọn làm "bức tường xung kích" cho Hoa Kỳ. Họ bán rẻ láng giềng gần để đi mua những lời hứa hão huyền của những kẻ "anh em xa" cách nửa vòng Trái Đất.
Làm bạn với kẻ thù của một siêu cường hạt nhân ngay sát nách mình, cho phép kẻ thù ấy đặt vũ khí ngắm vào nhà hàng xóm, rồi la làng lên khi bị vả rụng răng – đó không phải là anh hùng, đó là tự sát chính trị. Bất kỳ một quốc gia nào bị dồn vào chân tường, bị bài xích văn hóa, bị đe dọa sinh tồn như Nga đều sẽ hành động như vậy.
Nước Nga không hành động vì cảm xúc, họ hành động vì sự tồn vong. Nếu Nga không đánh trước, việc họ bị phương Tây bóp nghẹt, bao vây và xé nhỏ chỉ là vấn đề thời gian. Những gói trừng phạt kinh tế khổng lồ vốn dĩ đã nằm sẵn trên bàn làm việc ở Washington, chỉ chờ một cái cớ để bung ra.
Tóm lại, trước khi trách mũi súng của nước Nga vô tình, giới tinh hoa Ukraine nên tự trách mình đã ngu ngốc tự tước đi vị thế của một quốc gia độc lập, để tình nguyện làm con tốt thí trên bàn cờ máu của cỗ máy bá quyền phương Tây. Sướng không biết đường sướng, cuối cùng, chỉ có xương máu của người dân lao động là đổ xuống để dọn rác cho những ảo mộng chính trị của giới cầm quyền.
Tác giả : Chu Đức Thuận