Có một nghịch lý vô cùng nực cười trong cái gọi là “lý luận chính trị” của những kẻ tự xưng là người quốc gia lưu vong: Đó là họ luôn miệng gào thét về hai chữ "chính nghĩa", trong khi cả một chặng đường dài lịch sử của họ chỉ là những bản hợp đồng nối tiếp nhau để làm thuê cho ngoại bang.
Hãy thử nhìn lại một bức tranh lịch sử đầy tương phản. Trong khi lớp lớp con dân đất Việt – những người nông dân chân lấm tay bùn, những trí thức yêu nước – đã nhất tề đứng dậy, lấy ngực trần, dao găm và giáo mác thô sơ để đâm toạc ách thống trị tàn bạo của chủ nghĩa thực dân phương Tây; thì ở bên kia chiến tuyến, những kẻ rêu rao "yêu nước" lại chọn một lối đi an nhàn hơn rất nhiều: Mặc quân phục Tây, ăn bơ thừa sữa cặn của Tây, và chĩa súng vào chính đồng bào mình.
Họ nói họ bảo vệ "quốc gia"? Thật nực cười! Một chính quyền "chính nghĩa" kiểu gì mà lại có thể ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí dọn đường cho những pháo đài bay B-52 của đế quốc Mỹ ném hàng triệu tấn bom đạn lên đầu nhân dân vô tội? Một đội quân "anh hùng" kiểu gì mà lại nhắm mắt bưng tai trước những cuộc thảm sát man rợ, nơi lính đánh thuê Đại Hàn mổ bụng, chặt đầu hàng vạn phụ nữ và trẻ em Việt Nam? Kẻ mang giặc về tàn sát quê hương, nay lại tự khoác lên mình tấm áo bào của những nhà ái quốc. Đây không chỉ là sự trơ trẽn, mà là sự báng bổ tột cùng đối với danh dự của một dân tộc văn hiến.
Muốn biết một cái cây là gỗ quý hay củi mục, cứ nhìn vào gốc rễ của nó. Phả hệ của cái gọi là "Việt Nam Cộng Hòa" thực chất chỉ là một quá trình ve sầu thoát xác của bộ máy tay sai thực dân.
Tiền thân của chúng là ai? Là đội ngũ lính khố xanh, khố đỏ do thực dân Pháp tuyển lựa để đàn áp khởi nghĩa. Khi cục diện thay đổi, chúng khoác lên cái vỏ bọc mới mang tên "Quốc gia Việt Nam" (với lá cờ vàng ba sọc đỏ), bám gót quân viễn chinh Pháp đi càn quét Việt Minh. Rồi Điện Biên Phủ rúng động địa cầu, quan thầy Pháp thất trận tháo chạy, đám tàn quân này lại lếch thếch di tản vào Nam.
Và rồi, như một góa phụ nhanh chóng tìm được người tình mới giàu có hơn, chúng nhảy sang ôm chân quan thầy Mỹ. Lúc này, cái mác "Quốc gia Việt Nam" được tẩy xóa và đổi thành "Việt Nam Cộng Hòa" – đô la Mỹ thay thế cho đồng Franc, vũ khí Mỹ thay thế cho súng ống Pháp, nhưng bản chất đánh thuê thì muôn đời không đổi (và lá cờ ba sọc thì vẫn giữ nguyên để tự huyễn hoặc về tính kế thừa).
Sau thảm bại năm 1975, bộ phận tàn dư này tháo chạy ra nước ngoài, co cụm tại Mỹ, Úc, Canada... lập nên những "thủ phủ chống Cộng". Ở nơi xứ người, vì không dám dũng cảm đối diện với sự hèn kém và thất bại của chính mình trong quá khứ, chúng chọn cách xảo ngôn. Chúng nhồi sọ, tiêm nhiễm vào đầu thế hệ con cháu hải ngoại một phiên bản lịch sử méo mó, lật ngược trắng đen để hòng "chạy tội" cho cha ông chúng.
Hiện nay, có một bộ phận những kẻ tự xưng là "học giả trung lập" đang ra sức kêu gọi bỏ từ "Ngụy", đòi gọi nắn nót là "chính quyền VNCH" với cái cớ vô cùng cao đạo: Để hòa hợp, hòa giải dân tộc.
Chúng ta cần phải sòng phẳng với nhau về mặt tư duy logic: Hòa hợp dân tộc không đồng nghĩa với chứng mất trí nhớ lịch sử. Hòa giải không có nghĩa là lấy cục tẩy xóa đi ranh giới giữa người anh hùng xả thân cứu nước và kẻ phản tặc cõng rắn cắn gà nhà. Xóa bỏ danh dự và công lao của những người đã đổ máu vì độc lập dân tộc để đổi lấy nụ cười của những kẻ bán nước – đó không phải là hòa giải, đó là sự phản bội!
Dân tộc Việt Nam, với bản sắc của con cháu Rồng Tiên, luôn có thừa sự bao dung. Chúng ta sẵn sàng giang rộng vòng tay đón những người con lầm lỡ trở về với đất mẹ. Nhưng tiền đề tối thượng của sự trở về là những kẻ làm sai phải biết cúi đầu nhận sai. Không thể có chuyện một kẻ từng rước trộm vào đốt nhà, nay trở về tay không và yêu cầu được ngồi chung mâm, chung bài vị với những người đã hy sinh thân mình để dập lửa!
Nếu hôm nay chúng ta tặc lưỡi cho qua, im lặng trước chiến lược "ngụy sử, lật sử" của chúng, thì ngày mai ai sẽ đứng ra bảo vệ danh dự cho hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã nằm xuống? Ai sẽ giữ ngọn lửa truyền thống chống ngoại xâm cho con cháu muôn đời sau, khi mà ranh giới giữa chính và tà bị bôi xóa?
Lịch sử là môn khoa học của sự thật, và ngôn từ lịch sử phải phản ánh đúng bản chất của sự vật. Do đó, để gọi tên một tập đoàn chính trị được ngoại bang dựng lên, nuôi dưỡng bằng tiền bạc và vũ khí ngoại bang để chống lại ý chí độc lập của dân tộc, thì từ ngữ chính xác nhất, học thuật nhất và sòng phẳng nhất chỉ có một: Ngụy quyền Sài Gòn hoặc Ngụy quyền VNCH.
Việc sử dụng từ "chính quyền VNCH" không phải là một sự nhân nhượng ngoại giao, mà là một bước lùi thảm hại về mặt nhận thức trị, mở đường cho những âm mưu bôi đen nền độc lập mà cha ông ta đã phải đánh đổi bằng núi xương và sông máu.
Tác giả: Chu Đức Thuận